Italia: Niềm kiêu hãnh trong nỗi buồn

0

Có những nỗi buồn, những niềm tiếc nuối nhưng Italia hoàn toàn có thể tự hào.
Gương mặt ngấn lệ của Bonucci, của Pirlo và ngay cả “kẻ lạnh lùng” Balotelli cũng đã nhỏ những giọt nước mắt đã khép lại một giải đấu đầy thổn thức với các tifosi. Có thể sai lầm về mặt đấu pháp của Prandelli khi lựa chọn cách tiếp cận trận đấu cởi mở hơn trước người Tây Ban Nha đã khiến Italia phải đón nhận thất bại trước đối thủ, nhưng sẽ chẳng ai trách ông. Cũng sẽ chẳng ai trách Di Natale vì đã bỏ lỡ 2 cơ hội ngon ăn đầu hiệp 2, mà nếu thành bàn hy vọng hẳn đã trở lại với Azzurri.

Tất cả đều nhìn thấy, đêm qua trận đấu là của Tây Ban Nha và các cầu thủ Italia dù đã làm tất cả cũng không thể ngăn bước “Bò tót” húc đổ lịch sử. Trận thua trước Tây Ban Nha là một trận thua toàn diện của Italia. Không thể đổ lỗi cho việc kém may mắn khi chấn thương đã tước đi của đội bóng thiên thanh 2 gương mặt chủ chốt Chiellini và Motta, khiến đội bóng phải chơi trong thế thiếu người trong hơn 30 phút cuối, bởi cũng chính may mắn (hay trọng tài Proenca???) đã cứu họ thoát khỏi một quả penalty “rõ như ban ngày” khi bóng chạm tay Bonucci trong vòng cấm. Italia không thể tấn công và cũng không thể phòng ngự trước một tiqui-taca hoàn hảo nhất trong trận đấu cuối cùng.

1341225381-bong-da-italy1

Nước mắt của Super Mario

Cả 2 bàn thắng của Silva và Alba đều hội tụ những tinh túy nhất của Tây Ban Nha, thế nên cũng không thể trách Buffon ở những tình huống để thua như thế. Một thất bại nặng nề vào thời điểm sự tự tin nên cao nhất (phải chăng chính sự tự tin đó đã làm hại Italia) nhưng không thể qua một trận đấu phủ nhận tất cả những gì Azzurri đã làm được xuyên suốt một giải đấu. Hãy nhìn vào những con người của Italia, và những con người của Tây Ban Nha ở Olympiyskiy, liệu có bao nhiêu chiếc áo xanh đứng ngang hàng về đẳng cấp với những ngôi sao áo đỏ… Buffon, De Rossi, Pirlo và phần nào đấy Cassano, Balotelli.

Thế nhưng Azzurri vẫn lừng lững tiến vào chung kết cho đến khi sự khác biệt về chiều sâu lực lượng được nhìn thấy ở trận đấu cuối cùng. Về mặt thực lực, Italia không hề sánh ngang trên từng vị trí với Đức, Hà Lan, Pháp và cũng chẳng hơn Anh hay Bồ Đào Nha, nhưng đội bóng của Prandelli vẫn đánh bại 2 đội bóng đứng đầu bảng B và D đầy thuyết phục ở tứ kết và bán kết. Việc chiến thắng trước Anh và Đức, 2 đội bóng với những trường phái khác nhau một lần nữa cho thấy khả năng ứng biến trước mọi đối thủ của Italia. Công lao lớn nhất này thuộc về Prandelli, người đã vực dậy cả một tập thể từ đống đổ nát ở Nam Phi cách đây 2 năm, rồi lại vượt qua cơn sóng gió Calciocommesse ngay trước thềm giải đấu.

1341225381-bong-da-italy2

Những người hùng, ai còn ở lại?

15 trận bất bại ở các giải đấu chính thức trước khi bị khuất phục bởi một Tây Ban Nha hùng mạnh là một thành quả đáng ghi nhận. Có thể đây sẽ là giải đấu lớn cuối cùng của những hạt nhân như Buffon hay Pirlo nhưng phía trước Azzurri đang mở ra những tia nắng vàng. Rất nhiều thành viên chính thức của ĐT Italia vẫn đang trong độ tuổi sung mãn nhất của một cầu thủ từ (25 đến 29 tuổi) Abate, Chiellini, Bonucci, De Rossi, Montolivo, Thiago Motta, Marchisio, Balotelli hay cả Cassano… tất cả đều có thể gắn bó với Italia trong những năm sắp tới. Quan trọng hơn, Prandelli vẫn đang ở đây và nếu ông tiếp tục, Azzurri sẽ còn có nhiều hy vọng.